Home » Góc thư giãn » Thám tử Conan » Thám tử Conan: Khi chiếc hộp Pandora hé mở (P1)

Thám tử Conan: Khi chiếc hộp Pandora hé mở (P1)

10 năm trước sự kiện Pandora:
Đám đông ồ lên thán phục khi hai chú bồ câu trắng muốt cuối cùng lần lượt chui ra khỏi chiếc mũ của ảo thuật gia Kuroba Toichi, duyên dáng bay tít lên tận trên trần nhà xếp thành một hàng ngay ngắn cùng các bạn khác cùng đàn với chúng. Đôi tai vốn thính nhạy của ông bắt được một tiếng huýt sáo lanh lảnh từ phía cánh gà, rồi ông mỉm cười dịu dàng khi đàn bồ câu xinh đẹp của ông lần lượt từng con bay về hướng phát ra tiếng huýt sáo cao chót vót ấy. Kaito – đứa con trai độc nhất của ông cười khúc khích trước cuộc tấn công bất ngờ của lũ chim. Minami – người vợ xinh xắn của ông khẽ mỉm cười rồi nhanh chóng cùng cậu con trai xua lũ bồ câu trắng muốt vào lồng.
Toichi cho phép mình nở một nụ cười mãn nguyện kín đáo. Dường như vợ ông đã lâu lắm mới có vẻ mặt hạnh phúc đến vậy. Nhưng rồi ông sẽ mang đến cho Minami nhiều niềm vui hơn thế. Đúng, chỉ cần sau đêm nay thôi. Đêm nay sẽ là buổi biểu diễn cuối cùng trong cuộc đời nhà ảo thuật Kuroba Toichi trứ danh. Sau đêm nay tất cả sẽ chấm dứt. Ông sẽ được tự do …
‘Ladies and Gentlemen!’ – Toichi bắt đầu hướng về phía đám đông vẫn chưa ngớt những tiếng xì xào thán phục’Bây giờ sẽ là giây phút tất cả quý vị mong chờ.’ Không đợi ông nhắc lại lần thứ hai, những con người dưới kia lại nổ ra một tràng reo vui ầm ĩ mới, không ai có thể thờ ơ trước màn biểu diễn này, nó đã mang lại danh tiếng lừng lẫy cho con người đang đứng trước mặt họ. Tiếng một cô bé con reo lên lanh lảnh ‘Ba ơi, nhất định ba sẽ coi dược màn biểu diễn lần này của chú ấy!’ cô bé tiếp tục kéo tay người cha ‘Tuyệt lắm ba ơi!’
Liếc mắt nhìn về phía cánh gà, Toichi thấy con trai ông đang vẫy tay rối rít về phía tiếng nói lanh lảnh vừa cất lên. Ông lại bất giác mỉm cười một lần nữa. Ông có để ý thấy cha con nhà Nakamori mấy lần trong lúc biểu diễn. Ginzo và ông bao nhiêu năm nay là bạn thân và là … kẻ thù số một nữa, nhưng cho đến lúc này điều đó vẫn là bí ẩn đối với người bạn cảnh sát của ông. Hai cha con họ ở bên nhau thế này thì tốt quá, Toichi tự nhủ, Ginzo bạn ông không phải là một người cha mẫu mực biết chăm lo cho con gái, nhất là trong cái cảnh gà trống nuôi con như hiện nay.
‘Khi tôi vỗ tay‘ Toichi quay trở lại với công việc (vốn là một thứ công việc cần tập trung cao độ)’trong ánh chớp chói lòa, tôi sẽ biến mất, và sẽ chu du qua khoảng không gian và thời gian …’
‘Hai phút đồng hồ nếu nói về thời gian và vài hành lang bí mật nếu nói về không gian’ bên tai Toichi Kuroba văng vẳng lời bình luận của Kudou Yuusaku. Cái đầu của ông chồng kiêm tiểu thuyết gia trinh thám của Yukiko rõ ràng là nhạy bén quá mức cần thiết, đối lập hoàn toàn với một cô học trò Yuki ngọt ngào dễ thương và đôi khi trẻ con của Toichi. ‘Thế mà cô nàng lấy ai không lấy, lại là vợ của cái kẻ làm mình đau đầu nhất mới chết chứ…’
Mà thôi nhắc cái chuyện đó làm gì. Sau hôm nay tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp. Ông sẽ từ bỏ tất cả, và đập tan cái căn phòng bí mật đó, để Kaito không bao giờ biết được chuyện này. Toichi bắt đầu đếm ngược.
5…4…3… ông ngước lên nhìn hàng ghế cao và xa nhất phía dưới khán đài. Trong tíc tắc, ông nhìn thấy HẮN.
2…1 HẮN đang cười. Ông cũng cười, nhưng nụ cười đã đông cứng lại từ khi nào.
0!
Tiếng động khủng khiếp và ánh sáng chói lòa từ quả bom quang trên sàn sân khấu đủ sức đánh thức cả một quận đông đúc của thành phố. Khi khói tạm tan đi, một Toichi đổ gục trong vũng máu nằmKHÔNG ngay ngắn trên sàn, chính xác là dưới lỗ hồng sâu hoắm trên sàn.
Đám đông một lần nữa ồ lên vì kinh ngạc, nhưng lần này không có lấy một tiếng vỗ tay nào.

Hai năm rưỡi trước sự kiện Pandora
Kaito vẫn mở mắt trừng trừng khi bình mình bắt đầu hé – không phải cậu không nhận ra trời đã sáng- từ phía trong căn phòng bí mật của cha cậu. Cậu đang ngồi trầm tư trên ghế, xoay chầm chậm trên tay cái mũ trắng bạc như ánh trăng.
‘Ba ơi, thật sự ba là …’
Kaito nhìn chằm chằm vào bức chân dung trước mặt, nơi mà cha cậu đang mỉm cười thật nhân hậu với cậu với tư cách nhà ảo thuật Toichi Kuroba, cậu tránh nhìn mặt sau của bức tranh nơi nụ cười nửa miệng kiêu hãnh của siêu trộm KID 1412 ngự trị.
‘Ba lại là một tên trộm sao’
Tối hôm qua (bây giờ Kaito có cảm tưởng như đó là cả triệu năm về trước vậy) bác quản gia Jii đã nói cho cậu tất cả mọi chuyện, chính xác là sau khi ông lão bị cậu vạch trần cái tội mạo dạnh siêu đạo chích KID 1412. May thật đấy, Kaito nghĩ bụng, ba mình đã không uổng công dạy dỗ mình về cái khoản giữ bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc, vì thế nên mình mới lừa được bác Jii. Thật ra đó là may hay dở, Kaito cũng không biết nữa.
‘Mình cũng bị ba lừa mà’ cậu thầm nghĩ, ‘tất cả đều bị ba mình qua mặt hết.’ ánh nhìn Kaito ánh lên vẻ giận dữ khi bộ y phục trắng bạc của KID đập vào mắt. Cậu không biết phải làm sao để dug hòa hai con người đó đây: một là người cha kính yêu – một nhà ảo thuật tài năng và đạo đức – với một tên tội phạm quốc tế. Mà cậu cũng không chắc mình làm được điều đó không nữa, đối diện với sự thật sao mà trơ trẽn và tàn nhẫn thế: hai con người đó, chính xác, lại là một.
‘Ba chẳng bao giờ nói với con chuyện này, thế mà cuối cùng con cũng biết, bằng cách này hay cách khác’, Kaito thấy mình hình như đang cười, cậu lúc nào cũng sẵn sàng để cười, có lẽ cậu đã tự kỉ ám thị cho mình về bộ mặt cười cợt nhả quá nhiều. ‘Giờ thì con đã biết được chân tướng của sự thật, nhưng sao mà con ghét cái sự thật đó thế. Con không muốn thừa nhận nó, cái sự thật mà chỉ ra ba con là một tên trộm, nhưng nếu con có quên nó đi, thì ngày mai mặt trời vẫn mọc, có khác gì đâu ba. Ba vẫn là một tên trộm, và cái chết của ba vẫn được coi là một tai nạn nghề nghiệp đơn thuần.’
Kaito không biết điều gì làm cho cậu shock hơn: sự thật về ba hay là về cái chết của ba cậu? cậu thấy mình như đang mơ, hay đúng hơn đang quay mòng mòng như trong mơ, cậu gắng thuyết phục mình đây chỉ là một cú lừa ngoạn mục thôi, hay là một ảo ảnh nào đó cũng được … nhưng vô dụng hết. Cuối cùng thì cậu vẫn phải tỉnh táo trơ mắt nhìn thẳng vào cái sự thật tàn nhẫn đó. Ba cậu có ý định để cho cậu biết không? Có thể lắm, ông ấy đã để lại một cuộn băng ghi âm trong căn phòng này cơ mà. Tám năm về trước … hay là mọi chuyện chỉ là tình cờ? hay là ba cậu không tính đến trường hợp Kaito tự mình tìm ra sự thật trong căn phòng này? Lẽ ra Kaito có thể chất vấn bác quản gia 1 lần nữa, nhưng cậu sợ. Sợ bác ấy vì muốn trả thù cho cái chết bí ẩn của chủ mình mà giấu Kaito cái mà cậu thực sự muốn biết – sự thật. Cậu chỉ muốn biết sự thật thôi. Nhưng lúc ba cậu chết đi, cậu chỉ là một cậu bé con. Nếu phải hỏi một ai đó về chân tướng của ba cậu, cậu nhất định phải tìm ra một người lớn và gần gũi với ba cậu. Mà lại phải trừ bác Jii ra. Cậu phải hỏi ai, ai mới được chứ?
Kaito suýt kêu lên vì kinh ngạc. Hắn không thể tin cũng có lúc não mình lại teo đến thế? Ngước nhìn lên trên trần nhà, hắn nở một nụ cười tinh quái: phòng phía trên của căn phòng hắn đang ngồi chính là phòng riêng của ba mẹ hắn. Mẹ hắn sẽ cho hắn biết sự thật. Mau tới đó chứ còn phải hỏi.
Nghĩ là làm liền, Kaito mặc lên người bộ đồ trứ danh của siêu đạo chích KID. Hắn nhẹ nhàng nâng niu từng tí một, sợ làm hỏng bất cứ thứ gì liên quan đến ba hắn. Chỉnh lại cravat, đội cái mũ trắng lịch thiệp lên. Xong. Bây giờ đến công đoạn sắp xếp lại mấy thứ tung tóe trên sàn nhà (hắn trong lúc kinh ngạc bị lọt vào trong căn phòng này đã vô ý đánh đổ vài thứ) rồi bước qua phòng đọc bằng cách xoay bức chân dung của ba hắn. Hắn dừng lại trước gương mặt trong tranh của ba hắn vài giây. Hắn muốn biết sự thật, đương nhiên rồi, nhưng tìm hiểu qua mẹ hắn … bà ấy có biết điều này không? Giả sử không biết … chắc bà sẽ trợn tròn mắt khi thấy siêu đạo chích KID lừng danh trong ngôi nhà của mình. Giả sử biết … chà, cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, đối với Kaito mà nói.
Bước vào phòng đọc, đập vào mắt hắn là cảnh bà mẹ, còn khá trẻ và duyên dáng của hắn, nằm ngủ gục trên ghế sofa. Ánh bình minh hắt trên gương mặt và thân hình mảnh dẻ. Hắn nhìn mẹ hắn chằm chằm một lúc, không biết nên bắt đầu câu chuyện thế nào. Rồi hắn thấy mình tư trả lời ‘Mẹ ơi, mẹ biết đúng không?’ buông người xuống cái ghế bành gần đó, mắt hắn không rời gương mặt bà mẹ. ‘Mẹ biết sự thật về ‘tai nạn’ chết người của ba, mẹ sợ điều tương tự sẽ xảy ra với con, đúng không? Nghĩa là con đây cũng sẽ bị …’
Minami Kuroba dần mở mắt, chớp chớp vài cái cho quen với ánh nắng buổi sớm chiếu vào phòng. Đôi mắt mệt mỏi và chịu đưng, rồi nhanh chóng mở to hết cỡ khi bà nhìn thấy người ngồi trước mặt mình.
‘Kaito!’ bà gần như hét lên, vội ngồi thẳng dậy. Bà nói rất nhanh gần như không ngắt quãng chút nào ‘cám ơn trời Phật, con vẫn bình an. Con biết không Aoko đã đến đây tìm con mẹ không thấy con đâu cả mẹ tìm mãi rồi con bé đi về rồi mẹ nghe thấy tiếng động lạ bên trên căn phòng này …’ đến đây thì Minami ngập ngừng thấy rõ, giọng bà nghẹn ngào ‘nên mẹ nghĩ con đã lọt vào phòng bí mật cuả ba con, và biết được sự thật …’ rồi chuyển sang run rẩy ‘mẹ cứ nghĩ là …’
‘Là con cũng bị giết luôn đúng không?’ Kaito nói bằn một giọng rất nhỏ nhẹ và dịu dàng, trong lúc quàng tay ôm lấy mẹ hắn – nói gì nói hắn được thừa hưởng cái gen lịch thiệp với phụ nữ từ ba hắn là cái chắc.
‘Mẹ xin lỗi con Kaito.’ Mẹ hắn bắt đầu sụt sịt ‘Mẹ xin lỗi vì đã nói dối con. Ba con không muốn con biết chuyện này. Dù vậy ông ấy vẫn lo có ngày con sẽ tự tìm ra. Mẹ chỉ không muốn con gặp chuyện không hay thôi…. ’
‘Không sao đâu mẹ’ Kaito trấn an mẹ hắn ‘Bác Jii nói với con là ba bị giết, nhưng bác ấy không biết là kẻ nào đã ra tay. Con hiểu là mẹ lo cho sự an toàn của con. Con không giận mẹ đâu. Con ở đây là để .. ờ … chỉ là, con phải biết chuyện là như thế nào.’ Kaito nắm lấy vai bà mẹ và nhìn thẳng vào mắt bà, gương mặt tỉnh khô của hắn không lay động dù chỉ là một múi cơ.
Hắn cất tiếng ‘Tại sao? Tại sao ba con lại là một kẻ trộm chuyên nghiệp? Ông ấy bắt đầu từ bao giờ? Ngay từ đầu mẹ đã biết đúng không?’
‘Phải,’ bà Minami thừa nhận ‘Ba nói điều đó với mẹ từ lúc ba mẹ quen nhau. Nghĩ lại lúc đó, ba con rất sợ là mẹ sẽ bỏ ông ấy rồi đi tố cáo với cảnh sát. Đúng ra mẹ hoàn toàn có thể làm thế .. nhưng mẹ tin ba con, mẹ tin rồi ông ấy sẽ tìm cách chấm dứt chuyện đó, và chúng ta lại có 1 cuộc đời bình thường. Nên mẹ mới .. kiên nhẫn chờ đợi cho tới lúc ba con hoàn thành việc riêng của ông ấy. Mẹ làm sao có thể oán trách ba con khi mà ông ấy đã kể tất cả câu chuyện đáng sợ đó cho mẹ…’
‘Câu chuyện đó là gì vậy mẹ?’ giọng sắc lạnh của Kaito.
Bà Minami cắn môi, ánh mắt xa xăm về phía ánh dương mới hé
‘Một tổ chức tội phạm đáng sợ. Mẹ không biết gì nhiều về chúng. Ba con cũng không tiết lộ gì nhiều cho mẹ. Nhưng 18 năm về trước ….’

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Hai năm trước sự kiện Pandora:
Hắn khéo léo luồn lách qua một đám đông người náo nhiệt, rồi nhanh như cắt rẽ vào một hẻm nhỏ. Nép người gần như bẹp dí vào bức tường, hắn thận trọng ló đầu ra. Giật nảy mình khi hắn nhận ra lão hói được biết đến như giám đốc của công viên giải trí Tropical Land này, cùng với lão ta là 2 gã đàn ông mặc đồ đen khả nghi mà hắn quyết tâm theo dõi cho bằng được từ lúc ngồi trên tàu lượn siêu tốc. Bingo! Trúng rồi, hắn như mở cờ trong bụng.
‘Đây!’ lão giám đốc kêu to ‘Tất cả tiền đều ở đây’ ‘đây của lão chính là cái cặp số ngồn ngộn những cục tiền bạc thếch.
‘Woa!’ Shinichi cố nén một tiếng kêu kinh ngạc khi thấy đống tiền đó ‘Mình cá đám tiền này ít nhất là từ 100 triệu yên trở lên!’
Hắn rút lẹ làng trong túi áo ra một cái camera, bắt đầu cái công việc mà người ta gọi trìu mến là chụp lén. Chứ sao nữa, hắn theo chân 2 tên áo đen đến đây đâu phải để há mồm trợn mắt thán phục tiền của chúng. ‘Một vụ buôn bán vũ khí bất hợp pháp!’ hắn nghĩ bụng. Trong thẻ nhớ có vài tấm hình của hắn và Ran trong công viên giải trí, chỗ trống còn lại chắc cũng đủ để chụp cảnh trao đổi tiền này.
‘******! So với Tổ chức thì chỗ này chẳng là cái thá gì cả, lão định khoe khoang với ai thế lão già?’ tiếng quát cuả 1 trong 2 tên áo đen làm Shinichi giật mình. Shinichi vừa thấy gã lôi trong cặp số ra một khẩu súng ngắn đen ngòm. Thám tử trung học bấm máy ảnh của hắn tanh tách, trogn bụng thầm cảm ơn trí tuệ của hắn đã nhắc hắn tắt flash. Ơ mà hình như đám cỏ đằng sau đang kêu sột soạt?
‘Chụp thế này là đủ rồi.’ Shinichi gật gù, trước khi hắn kịp nhận ra hình như có cái bóng cực kì cao to đứng ngay sau lưng hắn.
‘Mày nói đúng đấy thằng nhóc!’ một giây sau, Shinichi thấy toàn thân tê liệt và đầu đau như búa bổ, cả thân mình thì nằm vật ra bãi cỏ. Cái bóng cao to kia quẳng cây gậy dính máu qua một bên, chẳng buồn phủi tay.
‘Kết thúc công việc của tham tu ở đây thôi thằng nhãi’ hắn lơ mơ nghe gã áo đen gằn giọng. Hắn thấy nửa sọ của mình tê liệt, mà trên mặt hắn thì có chất lỏng gì ấm ấm cứ chảy tong tong mãi. Cái óc thám tử của hắn cựa quậy đòi hoạt động, và bắt tai hắn nghe được những câu nói mơ hồ đứt quãng của 2 gã tội phạm:
‘…loại thuốc độc tổ chức đang nghiên cứu…’
Hắn thấy mình bị một bàn tay cứng như thép nguội dựng ngồi dậy, rồi một bàn tay khác nhét một thứ gì vào miệng hắn. Lại là những âm thanh rời rạc đó.
‘… biến mất không còn dấu tích …’
Hắn muốn giãy giụa, muốn phản kháng, muốn nhả cái thứ chết tiệt đó ra, nhưng không thể. Hắn thậm chí còn không thể nuốt cái thứ đó vào bụng, nhưng gã đổ nước vào miệng hắn mất rồi. Có cái gì đó đang tan ra… có cái gì giống như lửa đang bùng lên trong cơ thể hắn. Vẫn là tiếng tên tội phạm.
‘…vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm … chưa từng thử trên con người …’
Hắn ngã vật ra trên đám cỏ dại sau khi bàn tay thép thôi nắm tóc hắn. Cái ngọn lửa kia giờ đã lan ra khắp người hắn, nó như đang đốt hắn thành từng mẩu vụn đen đen. Hắn cố tỉnh táo, cố ngước lên nhìn theo tiếng bước chân xa dần của 2 gã ác ôn một cách tuyệt vọng. Trước lúc chìm vào bóng đêm mơ hồ của cái mà người ta gọi là hôn mê bất tỉnh, hắn thề hắn chụp được vào trong trí nhớ cái gương mặt chết chóc của một tên trong số bọn chúng, gương mặt của một kẻ sát nhân máu lạnh. ‘Vĩnh biệt thám tử lừng danh nhé.’
‘Lẽ ra mình nên nghe lời Ran … Ran ơi…’
Và lần này hắn bất tỉnh nhân sự 100%.

Sáu tháng trước sự kiện Pandora
‘Vụ Iron Tanuki không được đăng trên báo à? Ngạc nhiên chưa?’ Kaito lẩm bẩm, uể oải liếc nhanh qua tờ báo – đọc báo hàng ngày vốn là thói quen của hắn. Luồng suy nghĩ của hắn bị cắt cái rụp không thương tiếc khi cô bạn Aoko với tay đập vào đầu hắn cái bốp. Lí lẽ của cô nàng đây ‘Sensei tới rồi kìa Kaito, thật là… lẹ lên đi’ vừa nói cô vừa đứng thẳng dậy, còn phải hỏi, chào sensei chứ gì nữa.
‘Cậu có cách chào hỏi buổi sáng thân thiện thật đấy Aoko ạ’ Kaito xác nhận trước khi cúi rạp người chào thầy giáo cho giống học sinh một chút. Giọng sensei của hắn oang oang
‘Hôm nay lớp ta đón chào một học sinh mới, à không, nói chính xác là chào mừng sự trở lại của cậu ấy sau thời gian dài du học ở nước ngoài…’
‘Ôi không’ Kaito khẽ rên bên trong lớp vỏ bọc tỉnh khô của hắn ‘Ông trời ơi người đừng nói với con đó là …’
‘Chào mừng cậu quay trở lại, Hakuba Saguru’ tiếng hoan hỉ của sensei hắn, hướng về phía cửa nơi một cậu học sinh có mái tóc vàng và gương mặt đẹp trai sáng sủa đang lịch sự rạp người cúi chào cả lớp.‘..chính hắn!’
‘Khóa học ở Anh kết thúc nhanh hơn tớ tưởng’ Hakuba lên tiếng ‘Nên tớ nghĩ đã đến lúc quay về Nhật học lại trung học. Dù gì tớ cũng đã tốt nghiệp rồi, nên ở đây tớ có thể tập trung theo đuổi công việc yêu thích của một thám tử là truy đuổi tội phạm. Đặc biệt là kẻ thù không đội trời chug và là cố nhân của tớ …’ giọng cậu trai quốc tịch Anh hình như dài ra ở câu cuối trong lúc đôi mắt chiếu tướng lên Kuroba Kaito.
‘… Kaito KID’ Hakuba cuối cùng cũng chấm dứt bài phát biểu của mình.

‘Đôi mắt đẫm lệ của cô gái ấy …Xin em đừng khóc… Vẫn mãi yêu người … Mãi mãi yêu người thôi’
‘Hay lắm Ran!’ Sonoko reo lên khi tiếng nhạc dần tắt ‘Được rồi, giờ thì đến lượt tớ trổ tài đây!’
‘Conan, em có muốn hát không?’ Ran quay về phía cậu nhóc lúc chuyển micro cho cô bạn thân.
‘Em xin kiếu ạ’ thằng nhóc đeo kính lắc đầu, lật sang trang tiếp theo của cuốn tiểu thuyết trinh thám đang đọc dở. Mấy đứa nhóc còn lại cố nín cười.
‘Conan mà hát thì không phải là chuyện hay đâu chị ạ’ Câu bình luận của cậu nhóc mập ú Genta bị ngắt quãng giữa những tràng cười khúc khích.‘Mù – âm – nhạc !’ thằng nhóc tiếp tục chĩa nòng công kích vào tên bạn, dằn từng chữ rồi rú lên cười. Nhân vật bị nhắc đến quá-nhiều-lần từ nãy tới giờ bắn vào tên bạn cái nhìn chết chóc trong vài giây rồi ánh mắt nó lại dán vào mấy trang sách.
‘Có phải cậu ấy cố ý hát dở thế đâu!’ Ayumi bắt đầu biện hộ cho cậu bạn tội nghiệp, mà có lẽ cậu nhóc tội nghiệp thật cũng nên, vì mặt cậu lúc này đã sánh ngang với màu cà chua chín. Cô bé kia đã nhanh chóng quàng tay qua vai cậu và không quên siết chặt, cử chỉ này khiến Mitsuhiko và Genta lập tức chuyển sang tông ỉu xìu. Cô bé quay sang Sonoko’Chị ơi, chị hát 2 lần rồi đấy, nhường lượt này cho em đi nha?’
‘Tất nhiên rồi Ayumi’ ‘Em chọn 1 bài song ca mà hát’ Sonoko đề nghị. ‘Giọng của em rất trong mà’
‘Nhưng muốn hát song ca phải có 2 người cơ!’ Ayumi nhìn quanh, nhanh chóng loại trừ 3 cậu bạn (chúng đều ngoảnh mặt tránh cái nhìn của cô bé) cũng cái giọng lanh lảnh ấy reo lên ‘A Haibara, cậu hát chung với tớ nhé!’
‘Đúng rồi nhỉ? Em chưa hát mà Ai.’ Ran mỉm cười dịu dàng với cô bé con mặt mày ủ rũ ‘Em có muốn hát không?’
‘Tớ cá là giọng cậu rất hay Haibara ạ’ Mitsuhiko nói mà mắt long lanh. Haibara Ai – nhân vật chính của bí ẩn nho nhỏ này – chỉ nhún vai.
‘Chắc là thế’ cô bé lên tiếng xác nhận. Để rồi sau đó bị lôi đứng dậy bởi 1 Ayumi đang cực-kì-hào-hứng.
‘Hay quá Ai! Nhìn này, ở đây họ có bài Truth nữa đấy !’
Ai Haibara khẽ mỉm cười bên cạnh cô bạn đang líu lo nói đủ thứ trên trời dưới biển về bài hát đó. Nụ cười đó quả là một cảnh tượng khá hiếm hoi bên cạnh một cảnh tương ngày-nào-cũng-thấy: Genta và Mitsuhiko tiếp tục phá đám cậu nhóc đeo kính có tên Conan, trong khi cậu này nhìn chúng với tia nhìn hết-sức-khó-chịu.
‘Mới tiểu học mà đã có đôi có cặp Ran nhỉ?’ Sonoko cười nham hiểm, chiếu tướng bọn nhóc. ‘Tớ không biết nên gọi đó là đáng yêu hay đáng sợ nữa kìa’ cô bình luận. Cô gái tên Ran khúc khích cười.
‘Cậu thấy cảnh đó quen thuộc chứ hả Ran?’ vẫn là giọng Sonoko, lần này có kèm theo tiếng thở dài có vẻ tiếc nuối. ‘Ý tớ là cậu có nhớ lần đầu tiên tụi mình tới đây không?’ ‘Chúng mình chắc cũng cùng tuổi tụi nhóc này nhỉ? Bảy tám tuổi gì đó .. Ba mẹ của Shinichi dẫn tụi mình tới đây.’
‘Đúng rồi, chúng mình còn được chủ quán tặng thêm mấy tiếng đồng hồ hát free nữa chứ, vì lúc cô Yukiko hát, ông ta nhận ra thần tượng ngày nào mà, cậu nhớ không?’ Ran trả lời ‘Ông ấy là 1 fan bự đấy.’
‘Lúc đấy vui thật’ Sonoko nhớ lại ‘Còn nhớ 2 đứa mình hát song ca một loạt bài hát trong phim hoạt hình không Ran?’
‘Không biết trông tụi mình lúc đó có được đáng yêu như 2 cô nhóc này không nhỉ?’ Ran vừa nói vừa đưa mắt nhìn một Ayumi đang nhảy tưng tưng bên cạnh một Ai đang hát say sưa như quên hết thế giới xung quanh. Nghe vậy, Sonoko khịt mũi ‘Trông yêu hơn là cái chắc.’ cô nói thêm ‘Vì có TỚ ở đó mà’. Ran lại cất tiếng cười lớn rồi quay sang cô bạn, hỏi ‘Có nhớ lúc Shinichi bắt đầu cầm micro không Sonoko?’
‘Sao mà tớ quên được chứ?’ Sonoko gần như rên lên ‘Bảo tớ quên cha mẹ ruột còn dễ hơn ấy’.
Ran lại được dịp khúc khích cười ‘Không hiểu sao hắn hát dở thế nhỉ? Ý tớ là, cô Yuki hát ngọt ngào thế cơ mà.’
‘Ừ nhưng cậu không để ý ba của hắn ngồi im từ đầu đến cuối à?’ Sonoko nhíu mày, cố làm ra vẻ động não ‘Chắc là ổng di truyền gen đó cho cậu con á. Hoặc cũng có thể là quý tử nhà Kudou thật sự là thằng ngốc trong lĩnh vực âm nhạc cũng nên.’ Màn suy luận của Sonoko kết thúc và được nhóc Conan, không hiểu vì lí do đặc biệt gì, chúc mừng bằng một tia nhìn chết chóc.
‘…bơi vì câu trả lời nằm trong chính TRÁI TIM BạN ĐÓ!’ hai cô bé con đã hát xong. Mấy cậu nhóc (2 hăm hở và 1 miễn cưỡng) lần lượt tặng họ một tràng pháo tay.
‘Hay lắm 2 em!’ Sonoko khen 2 cô nhóc, có vẻ rất thành thật. Genta và Mitsuhiko thì đòi hát song ca tiếp. bài hát chúng chọn là Bloody Venus.
‘Tớ đi vệ sinh 1 chút đây’ Ran lập tức đứng dậy ‘Lát tớ quay lại liền’
‘Viện cớ khá đấy’ cô nàng Sonoko lẩm bẩm.
Trước khi bước ra khỏi phòng karaoke, Ran ngoái đầu về phía Conan và kịp thấy cậu nhóc đập quyển sách vào trán mình, nhăn mặt đầy chịu đựng ngay khi những nốt nhạc đầu tiên của bài hát cất lên. Cô hiểu rõ hơn ai hết vẻ đau khổ của Conan. Chả trách được, vụ án đó quá đau lòng …
‘Shinichi đã phá vụ đó’ cô vừa đi vừa chìm sâu vào suy nghĩ ‘Đã lâu lắm rồi kể từ lúc đó… cậu ấy vẫn chưa trở về …không biết cậu ấy có ổn không?’
Ngay sau khi chốt cửa phòng vệ sinh, cô nhận ra có người mới bước vào phòng, đang đứng gần bệ lavabol. Liếc nhanh qua khoảng trống dưới bức tường ngăn cách, cô thấy một đôi giày của dân chơi bóng rổ của Mỹ – nhãn hiệu Converse đập thẳng vào mắt – sau đó là một đôi giày lười màu đen nữa mới tới.
‘Heather!’ một giọng nói cất lên ’Cậu không sao đấy chứ? Trông không được vui lắm’ ‘tiếng Anh? Người nước ngoài à?’ Ran nghĩ thầm. Khá khó khăn cho cô để hiểu được, bởi mấy người ngoại quốc này nói tiếng Anh với một âm điệu khá xa lạ.
‘Phải, tôi không vui tí nào.’ giọng phụ nữ cất lên ‘Tất cả đều là lỗi của cô, không biết sao?’
‘Heather, tớ không cố ý làm cậu tổn thươg, cậu biết mà’
‘Phải phải, cô luôn làm ra cái vẻ cao thượng chính trực với mấy thằng bạn hippy của cô đến nỗi chẳng bao giờ nghĩ đến hậu quả. Chưa bao giờ thèm nghĩ đúng không? Ô đúng đấy, mà kệ nó đi, dù sao mọi người ai cũng yêu quý cô hết mà.’
‘Heather tớ xin lỗi. Nhưng đúng là tớ không cố ý’
‘Nhưng cô đã cố ý’
‘Nghe này, tớ xin lỗi, nhưng cậu không thể đổ tất cả lỗi lầm lên đầu tớ thế được. Tớ có tạo ra tất tần tật rắc rối cho cậu đâu. Chính cậu tự làm ra đấy chứ, cậu lại đi tìm người khác để bắt tội vì cậu không dám chịu trách nhiệm đúng không?’
‘Cô im ngay’
Âm thanh chói tai của một cái tát khiến Ran giật mình. Đôi Converse xoay người lại, đôi giày đen cũng xoay người lại, nhưng rồi nhanh chóng bước ra phía cửa. Đôi Converse đứng im. Ran quyết định hoàn thành nốt cái việc cô đang làm dở, rồi nhẹ nhàng mở chốt, đẩy cửa bước ra ngoài. Cô liếc tới liếc lui, định bụng tìm cách nhìn lén vô mặt chủ nhân của đôi giày bóng rổ. Nhưng cô chẳng cần phải mệt óc nghĩ kế, bởi người phụ nữ kia không có vẻ gì để ý đến chung quanh cả.
Cô nàng đối tượng của Ran lúc đó chắc chưa quá 20 tuổi, mặc quần jeans xanh đậm và áo phông màu xanh nước biển. tay trái cô ta nhét sâu trong túi quần, tay còn lại đặt trên má trái. Mái tóc vàng che mất 1 nửa gương mặt khiến Ran không thấy rõ nhưng rồi cô gái kia nhanh chóng gạt món tóc sang 1 bên ngay khi nhìn thấy Ran.
‘Um.. chị không sao chứ?’ Ran rụt rè hỏi. Cô đang cố gắng phát âm tiếng Anh theo cách tốt nhất có thể.
Cô gái kia tròn mắt kinh ngạc nhìn Ran trong vài giây, sau đó gương mặt cô giãn ra với một nụ cười nhẹ ‘Không sao. Chỉ là vài xích mích nho nhỏ giữa bạn bè với nhau thôi, cám ơn em đã quan tâm’
‘Vâng. Em sẽ coi như chưa nhìn thấy gì hết vì đâu phải chuyện của mình’ Ran vừa nói vừa mở vòi nước rửa tay. Cô ngạc nhiên khi thấy cô gái tóc vàng kia bật cười.
‘Ừ, nhưng không nhiều chuyện một chút thì đâu phải là phụ nữ đúng không em?’cô nàng nói vậy rồi nháy mắt.
‘Chị nói tiếng Nhật khá quá’ Ran tiếp lời ‘Chị sống ở đây ạ?’
‘Cũng không hẳn thế. Chị đang trong kì nghỉ dài hạn với mấy người bạn. Tính hát karaoke ở đây. Rồi chị phát hiện ra mình không nên thử.’ Cô gái liếc nhìn bộ đồng phục trên người Ran ‘Chị có một người bạn từng làm giáo viên dạy Anh ngữ ở đây. Cô ấy kể rằng đi dạy ở trường trung học trong khi mình chưa tốt nghiệp, em biết đấy, chuyện đó nghe thật buồn cười.’ Ran quyết định cười ủng hộ câu chuyện của cô gái. Rồi cô thành thật nói ‘Em hi vọng chị và các bạn chị thích nước Nhật. Um, em cũng chúc các anh chị sớm tha thứ cho nhau .. vì bất cứ lí do gì.’
Người phụ nữ tóc vàng mỉm cười, một nụ cười buồn bã ‘Cám ơn cô em. Chị cũng mong như vậy’
‘Cám ơn trời Phât, cuối cùng cũng xong rồi’ Shinichi nén một tiếng thở phào trong lúc rời khỏi phòng karaoke. Thám tử miền Đông tí hon thực ra không căm ghét mấy quán karaoke tí nào, nói một cách trung thực ra thì hắn chỉ ghét cái phản ứng của người nghe sau khi hắn hát xong thôi. Thêm một cái bực bội nữa là cô nhóc Ayumi hôm nay mắc chứng gì mà cứ bám lấy Ran của hắn như đỉa, điều này khiến hắn phiền muộn hết sức. Một mình Haibara có chứng đó còn chưa đủ đau đầu hay sao, trời ạ. Cô nàng lúc nào cũng kè kè bên cạnh người khác cứ nhu sợ bị bắt đi bất cứ lúc nào ấy. ‘Hứ, nếu trông cậu khả nghi đến mức độ đó thì bọn chúng đã khử cậu từ đời nào rồi.’ Shinichi cố nhét cuốn Saimonji vào trong cặp.

++++++++++++++++++++++++++++++++++

‘Vừa rồi vui quá’ giọng nhẹ tênh tỉnh queo của cô nàng teo nhỏ ‘Cậu sao chẳng chịu cầm mic thế?’
‘Còn cậu sao không chịu chuyển sang chủ đề khác mà nói thế?’ Shinichi cũng không vừa, hỏi vặn lại liền, để nhận lại từ cô bé một nụ cười gian xảo ta-đây-biết-tuốt. Cậu nhóc thám tử nhìn theo bóng lon ton của cô chạy nhanh về phía Ran, hết sức bất bình.
Cả đoàn kéo nhau ra đến sảnh vừa lúc nghe tiếng rống loạn xạ ầm ĩ pha trộn của cả mấy chục con người 1 lúc phát ra từ mấy phòng karaoke bên cạnh, âm thanh khá rõ mặc dù mấy phòng này đúng ra phải có hệ thống cách âm.
‘Ô ô tôi muốn được làm ngôi sao nhạc rock!’ theo sau đó là 1 tràng cười và vỗ tay ầm ĩ . Sonoko khịt khịt mũi ‘ một lũ người ồn ào. Mà họ hát cái quái gì thế hử? nghe có giống tiếng Nhật tí tẹo nào đâu.’
‘Tớ nghe quen quen, một bài hát đang phổ biến ở Mỹ, tên là gì ấy nhỉ, quên rồi …’ giọng Ran.
Tiếng hò hét ngày càng lớn dần lên, đám đông nhốn nháo bắt đầu tuôn ra ngoải cửa phòng, rồi ai nấy nghe thấy 1 tiếng hét thất thanh ‘Có ai đó làm ơn ngăn cô ta lại đi!’
Shinichi vội lùi về phía sau, bay qua người hắn là một bóng người, rồi hai bóng người khác nhanh chóng ôm cứng lấy cái bóng thứ nhất. đám đông lại cười rộ lên.
‘Cậu không trốn được đâu KJ!’ một kẻ trog số đám người lố nhố đó gào lên ‘Trả lại micro đây!’
‘Khônggggg! Tớ muốn hát nữa mà’ một trong 3 cái bóng đang nằm dài ra sàn kia nài nỉ.
‘Này anh kia!’ giọng của một người nào đó có lẽ là chủ quán ‘Anh trả tiền để hát nhưng anh làm phiền khách hàng khác nên bây giờ đề nghị anh ra khỏi đây ngay!’
Hai người phụ nữ trẻ lách người ra khỏi đám đông, một cô thì cúi rạp người xí xố vài câu xin lỗi chủ quán, cô còn lại đứng chống nạnh gào lên với 3 kẻ nằm sõng xoài dưới đất ‘KJ! Alex! Andrew! Các cậu có quay vào phòng không thì bảo?’ Cô gái đang rối rít xin lỗi có mái tóc dài màu vàng óng, trên cổ là 1 bộ sưu tập nhằng nhịt những dây chuyền dài ngoằng, chúng bắt đầu cuộc chiến cạnh tranh khốc liệt với nhau mỗi lần cô cúi xuống trước mặt người đàn ông. Cô đang gào lên kia thì có mái tóc đen cắt ngắn, tay cô nắm chặt cây dù đen ngòm như thể nó là một thứ vũ khí vậy.
‘Đó là tiếng Anh đó hả?’ Sonoko há hốc mồm ‘Sao nghe lạ hoắc vậy trời?’
‘Có thể là tiếng Anh ở mấy nước châu Âu chăng? Tớ từ trước tới giờ mới chỉ nghe thấy tiếng Anh giọng Mỹ thôi’ Ran suy đoán. Mấy kẻ nằm dưới sàn bắt đầu phủi người đứng dậy, 1 trong số họ là 1 tên con trai cao một cách bất thường với mái tóc đen bóng cắt theo kiểu,um, nói một cách đơn giản là lấy cái tô úp lên đầu rồi lấy kéo cắt vòng quanh. Tên khác cũng khá cao, mái tóc thì ngắn mà bồng bềnh hơn, đôi mắt xanh có ánh lấp lánh, nếu không nhầm thì là do cười quá nhiều, trong khi nhân vật thứ 3 là một cô gái cao lớn đầy đặn, mái tóc đen xoăn tít một cách kì dị đang cố với cho bằng được cái micro rớt chỏng gọng trên sàn.
‘Sorry, à ý tôi là, xin lỗi’ tên Tô úp mở lời ‘Chúng tôi làm phiền các bạn hả?’
‘Không có gì đâu’ Ran nói vội trong lúc 3 gã thanh niên lồm cồm bò dậy nhường lối cho tụi nhóc đi qua. Ran và cô gái đeo vòng cổ chằng chịt cúi chào nhau lúc cô đi ngang qua.
‘Chị Ran biết chị đó à?’ Ayumi ngước lên hỏi Ran. Cô gái lắc đầu ‘Chị tình cờ gặp cô ấy trong toilet thôi’
‘Chắc chắn là người Châu Âu rồi. Chỉ có dân châu Âu mới dễ dàng bắt chuyện với người lạ trong chỗ công cộng thế thôi’ Sonoko hùng hồn ‘Hồi ở Pháp tớ từng …’
Shinichi quyết định bỏ qua câu chuyện dài dòng của cô bạn quý hóa, hắn dỏng tai nghe ngóng chuyện khác, chuyện làm hắn tò mò hơn.
‘Thế, giờ đến lượt ai đây ? Bob Dole ?’ giọng 1 kẻ khác, không trog số những người lúc vừa rồi.
‘Tớ đã hát khi tới 30 bang và 40 quốc gia khác nhau rồi. Lần này mà 41 thì là bất hợp pháp đấy nghe chưa’ – giọng của Vòng cổ.
‘Hở ? Bob Dole ? Adam, sao cậu gọi cô ta như thế ?’ lại một giọng đàn ong lạ hoắc khác
‘Cậu phải hỏi cô ấy mới đúng. Mắc mớ gì mà cô ấy trả lời ?’ giọng cằn nhằn của 1 gã đàn ông, có thể đoán là ‘Adam’. Dến đây thì cửa phòng karaoke đóng cái rập, và công tác căng tai nghe lén của Shinichi cũng kết thúc tại đây. Hắn ngán ngẩm quay lại câu chuyện dài ngoằng của Sonoko.
‘… kì cục đúng không ? không chỉ ở toilet công cộng đâu nhé, còn trên xe điện ngầm, trong thang máy …’
‘Nếu họ nói tiếng Anh thì họ là người Enh đúng không ?’ Genta hào hứng phát biểu.
‘Người Anh, Genta à, nói đúng giùm đi.’ Giọng kẻ cả của Mitsuhiko ‘không hẳn là thế đâu, trên thế giới nói tiếng Anh còn có bao nhiêu nước, nào là Hoa Kỳ, Canada, tất nhiên là những nước trong Liên hiệp vương quốc Đại Anh trong đó có Ailen, Wales và …’
‘Họ là người Scotland’ Shinichi nói ngắn gọn, chấm dứt tràng liên thanh của cậu bạn. Ai nấy đều quay lại tròn mắt nhìn hắn.
‘Sao chú mày biết hả nhóc?’ Sonoko hỏi, có ý trêu chọc. Để trả lời, Shinichi trỏ tay về phía 3 chiếc xe tải cỡ nhỏ trong bãi đỗ xe gần đó. ‘Chị nhìn đi. Đây chắc chắn là xe của họ, dựa vào só lượng người đông đúc trong phòng karaoke mới nãy có thể cam đoan không thể nào nhét vừa vào chỉ 1 xe. Thứ hai, mấy cái xe tải này đều có kiểu bánh xe bên phải. nếu là người Mỹ hoặc Canada thuê xe thì sẽ phải là bên trái, tóm lại mấy người đó đến từ mấy nước châu Âu.’
‘Thế còn chi tiết Scotland cậu giải thích thế nào?’ Ayumi hỏi. Haibara chỉ cho cô bé thấy lá cờ trên mỗi cửa sổ xe: ‘dấu chữ thập chéo màu trắng trên nền xanh đậm’ cô bé thờ ơ nói’được biết đến như cờ của thánh Andrew đồng thời được công nhận là quốc kì chính thức của Scotland. Người Scotland nổi tiếng là giàu lòng tự tôn dân tộc, cậu có thể xem lại sách lịch sử về cái năm 1707 để biết rõ thêm. Thế nên họ mới treo đầy quốc kì ở cửa sổ mỗi xe như thế này. Điều đó cũng giải thích âm tiết xa lạ của họ nữa, tiếng Anh của người Scot dù là tiếng Anh đấy nhưng hoàn toàn khác biệt, thậm chí nhiều chương trình truyền hình của Anh và Mỹ khi chiếu ở Sctoland còn phải thêm phụ đề bên dưới.’Màn trình diễn suy luận đáng nể của Ai và Conan hình như không được chào đón nhiệt liệt cho lắm. Bằng chứng là ai nấy đều im lặng sững sờ. Shinichi tí hon nuốt nước bọt đánh ực khi bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Ran chiếu thẳng vào mình. ‘Chết tiệt … mình lại sơ ý nữa rồi.’
‘Conan và Haibara cái gì cũng biết, hay thật’ – Mitsuhiko thốt lên vài tiếng biểu cảm khác, có vẻ khâm phục thực sư. Trong khi cô bé tóc nâu đỏ lại nhún vai thờ ơ ‘Tớ chỉ đọc y nguyên những gì có trong sách Địa lí mình học thôi.’ Tiếng cười của lũ nhóc rộ lên. Shinichi không rõ mình đã có thể thở ra được chưa nữa.
Khi đi ngang qua mấy cái xe tải Ayumi bỗng dưng hét to lên làm cả bọn giật nảy người. Ran vội quay người lại ‘Chuyện gì vậy?’
‘Có.. con yêu quái..’ Ayumi chỉ tay về phía một trong 3 xe tải. Shinichi liếc mắt nhìn qua và buông 1 câu phán nhanh gọn ‘Đó là huy hiệu con sư tử chồm lên – quốc kỳ không chính thức của Scotland. Biểu tượng này rất quen thuộc đối với những nhà chủ nghĩa dân tộc học và fan hâm mộ bóng đá, nhưng nó không được chọn làm quốc kì bởi vì người Anh không thích cái ý ‘nước Anh đi chết đi’ đầy khiêu khích của nó.
‘Mặc dù chính vì thế mà nó càng phổ biến hơn’ Haibara bình luận. Ayumi vẫn chưa hết sợ ‘Sư tử gì mà nhìn khiếp thế?’
‘Nó là cờ chiến tranh em ạ, nên nhìn mới đáng sợ thế đấy’ Ran cười.
‘Cậu biết không, tớ biết vài câu chuyện tếu xung quanh cuộc chiến giữa hai nước đấy.’ Sonoko cười khúc khích, níu tay Ran. ‘Cậu biết mấy anh chàng chiến binh Scot đó mặc váy truyền thống trước khi ra trận thế nào không Ran? Trước đó họ …’ đến đây thì Sonoko nói nhỏ chỉ đủ cho Ran nghe thấy. Shinichi nhíu mày. Không biết cô nàng lắm chiêu kia kết thúc câu chuyện đó thế nào, chỉ biết Ran há hốc mồm kinh ngạc, mặt đỏ bừng lên rồi đập vào cánh tay Sonoko cái chát.
‘Cậu kinh khủng thật!’ nói rồi quay lưng bỏ đi ngay, theo sau là một Sonoko mặt cũng đỏ lên nhưng là vì cười quá nhiều. Cảnh tượng này khiến Genta, Mitsuhiko và Ayumi nhìn nhau khó hiểu, còn 2 nhân vật teo nhỏ lại trao cho nhau cái nhìn chịu đựng hết sức thống khổ.
*Note: xem lại vụ anh ca sĩ hát rock bị người yêu cũ (đã qua giải phẫu thẩm mĩ) đầu độc trog lúc hát bài ’Con lừa mũi đỏ’

+++++++++++++++++++++++++++++++++

VN:F [1.9.20_1166]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.20_1166]
Rating: 0 (from 0 votes)

Bình Luận Từ Khách Hàng

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*